Mối quan hệ giữa các giai đoạn chuyển tiếp mãn kinh và tình trạng tiểu són gia tăng

L. Elaine Waetjen, MD, Jingjing Ye, PhD, Wen-Ying Feng, MS, Wesley O. Johnson, PhD, Gail A. Greendale, MD, Carolyn M. Sampselle, PhD, RNC, Barbara Sternfield, PhD, Siobàn D. Harlow, PhD, và Ellen B. Gold, PhD, đại diện cho nghiên cứu về sức khoẻ phụ nữ khắp quốc gia (SWAN)*

Sản và Phụ khoa. VOL. 114 (5), 989-998 Tháng 11 năm 2009

Mục đích của nghiên cứu này là để đánh giá liệu giai đoạn chuyển tiếp mãn kinh có liên quan độc lập tới sự phát triển của các triệu chứng không kìm giữ được (ỉa đùn, đái dầm). Chúng tôi dẫn chiếu một phân tích theo chiều dọc, bằng cách sử dụng các mô hình nguy cơ cân xứng riêng biệt, về những phụ nữ mà có khả năng kìm giữ ở điểm bắt đầu trong nghiên cứu về sức khoẻ phụ nữ toàn quốc (SWAN), một nghiên cứu thuần tập xuôi thời gian, đa chủng tộc, đa dân tộc, đa trung tâm về thời kỳ chuyển tiếp qua giai đoạn mãn kinh của những phụ nữ trung niên sinh sống trong cộng đồng. Ở điểm bắt đầu và mỗi lần trong số sáu lần thăm khám hàng năm, SWAN đều tính ra tần số xuất hiện và loại của chứng không kìm giữ được trong một bảng câu hỏi tự điền và phân loại giai đoạn mãn kinh dựa vào kiểu chảy máu kinh nguyệt. So với thời kỳ tiền mãn kinh, thời kỳ đầu của giai đoạn quanh mãn kinh (tỉ suất mới mắc là 17.8 trên 100 phụ nữ trong 1 năm) làm cho khả năng mắc chứng này tăng 1.34 lần và thời kỳ cuối của giai đoạn quanh mãn kinh (tỉ suất mới mắc là 14.5 trên 100 phụ nữ trong 1 năm) làm cho khả năng mắc chứng này tăng hơn 1.52 lần đối với những phụ nữ đã mắc chứng không kìm giữ được hàng tháng hoặc thường xuyên hơn. Ngược lại, phụ nữ ở thời kỳ hậu mãn kinh (tỉ suất mới mắc là 8.2 trên 100 phụ nữ trong 1 năm) có khoảng một nửa trong số họ có khả năng mắc cấp độ này của chứng không kìm giữ được. Mô hình liên kết thời kỳ chuyển tiếp mãn kinh này cũng tương tự như đối với chứng căng thẳng và không kìm giữ mạnh. Tuy nhiên, giai đoạn mãn kinh không liên quan tới việc mắc chứng không kìm giữ thường xuyên hơn (són vài lần trong một tuần hoặc hơn). Các triệu chứng lo ngại ngày càng tăng, chỉ số khối cơ thể ở điểm bắt đầu cao, tăng cân, và bệnh đái tháo đường mới khởi phát có liên quan tới việc mắc chứng không kìm giữ được nhiều hơn. Tóm lại, giai đoạn chuyển tiếp mãn kinh có liên quan tới việc mắc chứng không kìm giữ được hàng tháng hoặc thường xuyên hơn, nhưng không liên quan tới việc mắc chứng không kìm giữ được hàng tuần hoặc thường xuyên hơn. Do những yếu tố khác nhau như sự lo lắng, tăng cân và đái tháo đường có liên quan tới việc mắc chứng không kìm được thường xuyên hơn, nên việc xác định rõ liệu cuộc sống khoẻ mạnh có thay đổi hay không và việc điều trị các bệnh có thể ngăn ngừa chứng không kìm được sẽ được ưu tiên hàng đầu.

 

Chia sẻ bài viết:Share on Facebook0Tweet about this on TwitterShare on Google+0Email this to someoneBuffer this pageShare on LinkedIn0Digg thisShare on Reddit0